Lê Ngọc Ninh, Vietnam

    0
    851

    Lê Ngọc Ninh, Vietnam

    member of IWA Bogdani 

    Le Ngoc Ninh is Doctor of mining science, his penname is Ngoc Le Ninh, given birth October 24th 1969. He was born in Hai Nhan village, Tinh Gia district, Thanh Hoa province, Viet Nam. He lives in Ha Noi Capital and working at MONREof Viet Nam. He is also the member of Ha Noi writer association. His poems were publish in Viet nam, USA

     

    UNIT 1:

    THE OPENING POETRY


    Poet: Ngoc Le Ninh (Vietnamese)
    Translator:  Doctor & Writer Huynh Thu Hau(Vietnamese)

    Tonight, word by word
    Crawls on papers choking
    Poetry lies down as if it was dying
    How will our life be like?

    Time of glamorous opening
    People were making money abundantly
    Who could understand opening poetry
    Only I – You know

    In the life stream backward and onward 
    Many worry about getting rich
    Many worry about being homeless
    Many swindle one another

    I lie down listening to the pain
    From many soldiers died
    On high hills and deep valleys
    Nobody knew about their graves

    I lie down listening to hunger and cold
    In the war of destruction
    Tearing up in separation
    Dropping pain on peaceful days

    Wounds were still tingling
    Enmity has not drained out
    Overwhelmed the eye of time
    Erasing old hatred – into new friends

    Crying for the soldiers fallen down
    Crying for the mothers whose hair turns white in waiting 
    Crying for those who runs other countries
    Crying with the deep sea

    Dear blue, black, and brown eyes
    Various skin colors, different languages
    Let us pray together
    Do not make a war any more

    Do not commit evils
    On the arid surface
    Do not let green buds die
    Before the tree’s trembling leaves and branches.

    ***This is translated from a Vietnamese poem written by NGỌC LÊ NINH as follows:

    THƠ MỞ CỬA 
    Ngọc Lê Ninh

    Đêm nay từng con chữ
    Bò trên giấy nghẹn ngào
    Thơ nằm như tắt thở
    Đời mình sẽ ra sao?

    Thời mở cửa xôn xao
    Người kiếm tiền như nước
    Thơ mở cửa ai vào
    Chỉ Tôi – Anh biết được.

    Giữa dòng đời xuôi ngược
    Bao kẻ lo sang giàu
    Bao kẻ không nhà cửa
    Bao kẻ lừa dối nhau.

    Tôi nằm nghe đớn đau
    Của bao người đã chết
    Nơi đồi cao vực sâu
    Mộ phần chưa ai biết

    Tôi nằm nghe đói rét
    Trong cuộc chiến điêu tàn
    Rưng rưng dòng ly biệt
    Rơi đau ngày bình an.

    Vết thương còn râm ran
    Hờn căm chưa tát cạn
    Choáng ngợp mắt thời gian
    Xóa thù xưa – thành bạn.

    Thương anh người trúng đạn
    Thương Mẹ đợi trắng đầu
    Thương người chui đất bạn
    Khóc than cùng biển sâu.

    Này mắt xanh đen nâu
    Những màu da tiếng nói
    Hãy cùng nhau nguyện cầu
    Đừng gây thêm lửa khói
    Đừng gieo thêm tội lỗi
    Trên mặt đất hao gầy
    Đừng để chồi xanh chết
    Trước lá cành run cây.

     

    UNIT 2:

    A VEGETARIAN LOVER
    Poet: Ngọc Lê Ninh (Vietnamese)
    Translator: Linh Vu (American)

    Not knowing since when
    My heart was screaming
    Where and why were you?
    Leaving me alone in the cold

    The question mark turned into a sickle
    Pulling my heart down and tearing it out
    In my heart’s jumble
    Your face emerged and vanished.

    I am a vegetarian lover
    Without you, my life became insipid
    The lonely life of a celibacy
    Threw me in the Buddha’s sanctuary.

    The heart shaved its head
    Blood wove the kashaya robe
    Knock! Knock! and Knock…! My darling!
    Praying to You? or praying to Buddha?

    Thousand hand and thousand eye Buddha 
    Appearing in the incense fragrance
    Scowled me:
    “Why are you dishonest?”

    Embarrassed, I kept my head down

    …………………………………………………

    ***This is translated from a Vietnamese poem written by NGỌC LÊ NINH as follows:

    TÌNH CHAY

    Thơ: Ngọc Lê Ninh
    (Gửi: DM)

    Chẳng biết tự khi nào
    Trái tim tôi gào thét
    Em ở đâu vì sao
    Bỏ mặc tôi giá rét.

    Dấu hỏi hóa lưỡi liềm
    Vít lòng tôi cấu xé
    Bòng bong rối trong tim
    Ảnh hình em ẩn hiện.

    Tôi ăn chay tình yêu
    Đời thiếu em nhạt thếch
    Kiếp đơn tình cô liêu
    Ném tôi vào cõi phật,

    Trái tim cạo trọc đầu
    Áo cà sa máu dệt
    Cốc! Cốc! Cốc! Em yêu!
    Niệm em? hay niệm phật?

    Phật ngàn tay, ngàn mắt
    Trong nhang khói hiện hình
    Ngài quắc mắt nghiêm linh
    Cớ sao mi không thật?

    Ngượng ngùng tôi cúi mặt…

    UNIT 3:

    THE THIRD NIGHT.
    Poet: NGOC LE NINH (Vietnamese)
    Translator: LINH VU (American)

    On the first night
    Quietly, we were side by side
    Many things we wanted to talk
    Why did we keep them in our hearts?

    On the second night, silent and silent
    Eyes wanted finding, hearts wanted saying
    On the first day when we both were confused
    Just one thing,
    Why didn’t we quickly say it?

    I hesitated, but then hurriedly counted the moon and the stars
    You would pretend to break the grass leaves
    In the middle of a sparkling moonlight night 
    Why the Love word kept hiding
    How could we stay silent? 
    Or we were lying to our honest hearts.
    Many thoughts were rushing through
    Overflowing us
    I loved you so much, but I did not dare to say it out loud
    You knew, of course, but you were a female.

    On the third night, I suddenly sat very close to you
    The night was trembling as much as the off beat of our hearts
    I did not know why I held on too tight to your body
    Frantic, you buried it completely into mine
    Our thousand cells awoke 
    The night spun round and round along the grass tangling with our feet

    The wind gently took of the robe
    exposing
    the tenderly silky moon
    Birds softly
    snuggled in a mass of leaves

    Listening to happiness rained in the peaceful zone
    Love kept surging during the first moment of love.

    …………………………………..

    ***This is translated from a Vietnamese poem written by NGỌC LÊ NINH as follows:

     

    ĐÊM THỨ 3

    Ngọc Lê Ninh

    Đêm thứ nhất ta bên nhau lặng lẽ
    Muốn nói nhiều sao cứ để trong tim

    *
    Đêm thứ hai im lặng, lặng im
    Đôi mắt muốn tìm con tim muốn nói
    Cái buổi ban đầu hai ta bối rối
    Chỉ một điều thôi sao không nói thật mau

    Anh ngập ngừng rồi vội đếm trăng sao
    Em vờ vẫn vặt đầu lọn cỏ
    Giữa đêm trăng ngời ngời sắc tỏ
    Mà lời yêu sao cứ ẩn náu mình
    Có lẽ nào ta mãi lặng thinh
    Hay ta dối trái tim ta thành thật
    Bao nghĩ suy cứ đập dồn gấp gấp
    Cứ dồn lên đầy ắp quanh ta
    Yêu em nhiều anh chẳng dám nói ra
    Em biết đấy nhưng em là phận gái.

    *

    Đêm thứ ba anh bỗng ngồi sát lại
    Đêm rùng mình loạn nhịp cùng tim
    Chẳng hiểu vì sao anh riết lấy thân em
    Em cuống quýt!
    Vùi vào anh hết thảy
    Cả đôi ta ngàn tế bào vùng dậy
    Đêm tròn tròn theo cỏ rối bàn chân

    Gió nhẹ nhàng
    cởi áo
    nõn nà trăng
    Chim khe khẽ
    rúc mình trong khóm lá

    Nghe hạnh phúc mưa trong miền yên ả
    Tình dâng dâng ngập ngập buổi yêu đầu.

     

    UNIT 4:

    SLEEP LOST POEM
    Translator: Linh Vu (American)
    Poet: Ngoc Le Ninh (Vietnamese)

    Night lost sleep by the recently passing river
    Where was the waves’ soul wandering?
    Listening to sand and gravel reincarnate in another life
    River lost! I weep and break all dreams.

    Night non-slept by the dying forest
    The trees’ spirit lurched in the waning mist
    Being haunted by the ghosts lurking
    Forest gone! I collapse into coma.

    Night famished for sleep by the starving animals
    Hunger for green forests, hunger for dried up rivers and streams
    Hunger for of a living season in the withering heaven and earth
    All beings are on the treacherous canyon of dusk.
    :
    Night stopped sleeping all marine species ended their sleep
    Eyes wide-open, stared at me and convicted:
    “You yourselves cause countless catastrophes”
    Saddened and distressed, the earth becomes an orphan.

    Night longed for sleep by the thirsty-for-breathing cloud
    Thousands and thousands of stars were extinguishing amidst ashes
    Could the biosphere continue to exist after the explosion?
    Sky is in pain; smoke dusts the eye of time.

    ***This is translated from a Vietnamese poem written by NGỌC LÊ NINH as follows:

    THƠ MẤT NGỦ

    Ngọc Lê Ninh


    Đêm mất ngủ bên dòng sông vừa chết
    Hồn sóng kia lưu lạc ở phương nào?
    Nghe cát sỏi đầu thai vào kiếp khác
    Mất sông rồi! Tôi khóc vỡ chiêm bao.

    Đêm không ngủ bên cánh rừng sắp chết
    Hồn cây đi lảo đảo giữa sương tàn
    Nghe ám ảnh những đời ma lẩn khuất
    Rừng đâu còn! Ta gục xuống mê man.

    Đêm đói ngủ bên những loài thú đói .
    Đói rừng xanh đói sông suối cạn nguồn
    Đói mùa sống trong đất trời tàn lụi
    Cả muôn loài bên vực thẳm hoàng hôn.

    Đêm hết ngủ cá muôn loài hết ngủ
    Mắt trừng trừng chúng căn vặn nhìn tôi:
    “Chính các người gây bao mùa thảm họa”
    Trái đất buồn đau đớn hóa mồ côi.

    Đêm khát ngủ bên mây ngàn khát thở
    Cả ngàn sao hấp hối giữa tro tàn
    Bầu sinh quyển còn chăng sau tiếng nổ?
    Đau một trời khói bụi mắt thời gian.

    UNIT 5:

    FLAMING SEASON OF CHANGING LEAVES


    Poet: Ngoc Le Ninh (Vietnamese)
    Translator: Linh Vu (American)

    Say no more! Sweetheart! 
    You’ve been holding my hand too long!
    Evening fragrance puffs up the hair
    Hands and leaves are both trembling!

    Now, let us fire up our love
    Lip borders inflame
    Fire of love illuminates wistful eyes
    Breath smoke perfumes life.

    The heart overflows with boiling blood
    Love lava melts
    The twenties brightens up
    Love cells quiver!

    Embraces intertwine
    Flaming season of changing leaves
    Love storm yanks passion
    Rain floods a distant region.

    Night seems tattered
    Chanting so much with Autumn
    Say no more! Sweetheart!
    You’ve been holding my hand too long!

    ……………………………………

    ***This is translated from a Vietnamese poem written by NGỌC LÊ NINH as follows:

    NÓNG RAN MÙA THAY LÁ 
    Ngọc Lê Ninh

    Thôi đừng nói! Anh yêu!
    Cầm tay em lâu quá!
    Lùa vào tóc hương chiều!
    Bàn tay run cùng lá!
    *****
    Nào nhóm tình hai đứa!
    Ngùn ngụt cháy bờ môi!
    Lửa yêu bùng mắt nhớ!
    Khói thở toả thơm đời!

    Trái tim trào máu sôi!
    Dung nham tình tan chảy!
    Sáng bừng tuổi đôi mươi!
    Tế bào yêu run rẩy!
    *****
    Vòng tay ghìm vòng tay!
    Nóng ran mùa thay lá
    Bão thương giật mê say!
    Mưa đắm miền xa lạ!
    *****
    Hình như đêm tơi tả!
    Cùng thu hát bao điềuI
    Thôi đừng nói! Anh yêu!
    Cầm tay em lâu quá!

    LEAVE A REPLY

    Please enter your comment!
    Please enter your name here