Poet: Ngọc Lê Ninh – Vietnamese

0
303

05 NEW POEMS BY NGỌC LÊ NINH TO SEND IWA-BOGDANI IN 2021

Poet: Ngọc Lê Ninh – Vietnamese

Translator: Linh Vu – American

 

UNIT 1:

SILENT RAINDROPS

 

In the past, I wished to write poems for a living.

Love sent but no response

Day and night, I held the pen in expectation

The heart dripping silent raindrops

 

Hearing suddenly, my poems flourishing green  on newspapers

My hope still remains unanswered

Hands counting the string of dream beads

Meditative eyes stretching to the distance

 

Dreaming to be the richest businessman

I went into business, the capital shortened, the heart sad

The muse turns away spinning on her heels

Startled, I write up to the life to come

 

*** This is translated from a Vietnamese poem written by Ngoc Le Ninh as follows:

 

HẠT MƯA THẦM

 

Xưa mong làm thơ để sống

Gửi tình chẳng thấy hồi âm

Ngày đêm bút cầm mong ngóng

Trái tim rớt hạt mưa thầm.

 

Chợt nghe thơ giăng xanh báo

Lòng chờ hy vọng biệt tăm

Tay lần đếm hạt mộng ảo

Mắt thiền căng đến xa xăm.

 

Mơ làm thương gia giàu nhất

Đi buôn cụt vốn lòng sầu

Nàng thơ nguẩy mình đánh gót

Giật mình viết đến mai sau.

 

—————————————————————————————–

 

UNIT 2:

SINE-SHAPED RAIN IN EYES

 

Hey my dear! It’s only me who knows!

When we were apart, there was in your eyes a bitter cold rainy sky of memories

The rains suffered wind and storm of a salty and acrid life

The sine-shaped rains whipped my life with sharp cold.

 

And I know ! My heart  always sang

While I was suffocating beside you

Because your eyes were a clear blue lake

Sinking my boat of love delicately drifting away.

 

You don’t know! And you can’t know!

Your summer eyes roasted my heart hot!

Oh! The love eyes evaporated love into thousands of love clouds

Waiting for a day become heavy affectionate drops

Again turn into sine-shaped rains whipping my life with sharp cold

And at that time my heart sings again

That I love you so much! Just that’s all!

 

***This is translated from a Vietnamese poem written by Ngọc Lê Ninh as follows:

 

Này em hỡi! Chỉ một mình anh biết!

Khi ta xa nhau trong đôi mắt em rét một trời mưa nhớ
Những cơn mưa chịu gió bão cuộc đời mặn chát
Những cơn mưa hình sin quất vào đời anh lạnh rát.

Và anh biết! Trái tim anh luôn ca hát
Khi anh được ngạt thở bên em
Vì đôi mắt em là hồ nước trong xanh
Nhấn chìm thuyền tình anh lạc trôi mong manh.

Em đâu biết! Và em không thể biết!
Mắt hè em rang nóng trái tim anh!
Ôi! Đôi mắt yêu bốc hơi tình hóa ngàn đám mây thương
Chờ một ngày nặng hạt nhớ vấn vương
Lại hóa những cơn mưa hình sin quất vào đời anh lạnh rát
Và khi đó trái tim anh lại hát!
Rằng anh rất yêu em! Thế thôi!

 

 

—————————————————————————-

 

UNIT 3:

THE PEN SOUND IN THE NIGHT

 

At night, I lie and listen to the pen sound

From a life of various problems

On the field of refining

Words about wandering life

 

Manuscripts sit in rows

The paper lies still holding its breath

The pen touches dreaminess

The ink pot waits in unfinished writing

 

Sleeplessly, I lie and listen to rain

Leaking upward piercing through the high sky

Soul dry up with windy eyes

Earth clogged up with tears of love…

 

Dreams come verdant in newspapers

Scent spreads on the road of future

Leading  soul through the tempests

Dipping pen into ink all night long.

 

*** This is translated from a Vietnamese poem written by Ngọc Lê Ninh as follows:

 

TIẾNG BÚT TRONG ĐÊM

 

Đêm nằm nghe tiếng bút

Từ kiếp người đa mang

Trên cánh đồng trau chuốt

Con chữ đời lang thang

.

Bản thảo ngồi giăng hàng

Giấy nằm im nín thở

Bút chạm tới mơ màng

Nghiên chờ trong dang dở.

 

Nằm nghe mưa trăn trở

Dột đến thủng trời cao

Cạn hồn đôi mắt gió

Đất nghẽn giọt thương trào…

 

Giấc mơ xanh trang báo

Hương giăng đường tương lai

Dìu hồn qua giông bão

Chấm bút qua đêm dài./.

 

———————————————————-

 

UNIT 4:

ON THE FIELD OF ASPIRATIONS

 

I don’t know whether later we would be still close together

My dear friends! Now suddenly we are going to be apart

Who likes staying around? Who’s sad? Who sheds tears?

Hands in hands saying goodbye

 

The student life, oh well bye bye!

The white papers fragrant with the dreamy soul

A time of passion on the field of aspirations

Books and notebooks secretly dreaming of the pen writing on the first love.

 

Away from teachers, nostalgia tinged in many colors

So thankful for parents raising children growing up

With youthful verdure in the ripe succulent fruit season

Bring fragrance and sweetness to life, my friends!

 

And afterwards, we are apart from one another

Oh! I do miss lively sunshine falling on the school yard

Familiar places where many of us sitting and dreaming

The sky arch tilted to the eyes of remembrance for a time.

 

It’s over, no more the sound of drums and songs, my friends

Lots of memories deeply sleeping in the mind

Oh, how I miss the first days of skipping class

More written memory lines stayed in tomorrow days

 

There are many obstacles on the way of life

Bring youth to build a life with more flowers blooming

With new book pages the timeline opening again

Don’t think of anything more, my friends!

 

Fly, fly, and fly to all over the four directions

Building a country  strong and rich beside the large ocean

A country renowned with the green field of aspirations

Our hearts are blazing  with the school age forever.

 

***This is translated from a Vietnamese poem written by Ngọc Lê Ninh  as follows:

 

TRÊN CÁNH ĐỒNG KHÁT VỌNG

 

Chẳng biết ngày mai có được gần nhau nữa
Bạn mến thương ơi! Nay bỗng chia tay
Ai lưu luyến? Ai buồn? Ai lệ ứa?
Xa nhau rồi tay nắm lấy chặt tay.

Đời sinh viên thôi chào nhé từ đây
Trang giấy trắng thơm tâm hồn mơ mộng
Một thời say mê trên cánh đồng khát vọng
Sách vở thầm mơ cây bút chấm tình đầu.

Xa Cô, Thầy nỗi nhớ nhuốm muôn màu
Ơn cha mẹ vun trồng con khôn lớn
Xanh biêng biếc tuổi vào mùa mọng chín
Thơm ngát cho đời ngọt lịm bạn ơi!

Rồi mai đây ta mỗi đứa một nơi
Ôi nhớ nắng rơi sân trường xao động
Chỗ ngồi thân quen bao đứa ngồi ước mộng
Một vòm trời nghiêng theo mắt nhớ một thời.

Xa xa rồi tiếng trống hát bạn ơi!
Bao kỷ niệm ngủ vùi trong ký ức
Ôi sao nhớ những ngày đầu bỏ lớp
Lưu bút thêm dòng đọng lại ngày mai.

Trên đường đời còn lắm những chông gai
Mang sức trẻ xây đời thêm hoa nở
Trang sách mới dòng thời gian lại mở
Đừng vấn vương chi bạn của tôi ơi!

Bay bay đi bay khắp bốn phương trời
Xây đất nước mạnh giàu bên biển rộng
Rạng rỡ non sông xanh cánh đồng khát vọng
Rạo rực lòng ta còn mãi tuổi học đường./.

 

—————————————————–

 

UINIT 5:

THE FRUIT POEM

 

The Autumn garden whispers poems

Miss Custard Apple raises her eyes looking life sluttily

 

Darling Persimmon’s cheeks blush with flutter

Apples, Pears, Plums, Guavas stay fidgety

 

Miss Golden Apple looks sad with unlovely pale yellow

In rags, Jackfruit’s fate is arduous and out of season

 

Grapefruit round as the monk’s head brought to the pagoda

Blaming the boring life, Mr. Coconut laments

 

Falling face down, Honeydew Melons implore

Rambutans perk up their jaws and stroke their beards

 

MS Durian weeps for the first love

Mr. Mango hanging commemoratives turns yellow of Autumn

 

Papa Dragon Fruit’s face turns red because of anger

Miss Sapodilla, for a long time, has been fastidious in choosing a lover, who follows her?

 

The Lychees, The Longans pretend poor

Java Apple’s house is rickety and empty all day

 

Powerfully, Buddha’s Hand fruit points the fingers up

Tangerines, Oranges are brazen not fearing anybody

 

In peace of mind, Husbands Papaya sleep for a long time

With sharp tongue, Limes and Starfruits give themselves on air reproaching their husbands

 

With animosity, Pineapple’s eyes stare at the life

The Grape Cluster  is very wealthy but indifferent to everybody

 

Pomegranate grins and belly laughs

The Banana couple  produce ten hands of bananas

 

The Autumn garden brimmed up with the full moon

A tray of various fruits displayed in the telling of little stories of life.

 

(1987)

***This is translated from a Vietnamese poem written by Ngọc Lê Ninh as follows:

QUẢ THƠ

Vườn thu thủ thỉ tiếng thơ

Ả Na nghếch mắt lẳng lơ nhìn đời

 

Hồng em má dậy bồi hồi

Táo, Lê, Mận, Ổi đứng ngồi chẳng yên

 

Thị buồn vàng nhạt cái duyên

Xác xơ phận Mít truân chuyên trái mùa

 

Đầu sư Bòng, Bưởi lên chùa

Trách đời nhạt nhẽo ông Dừa thở than

 

Úp mặt vào đất Dưa van

Lũ Chôm Chôm vểnh cong hàm vuốt râu

 

Sầu Riêng khóc với duyên đầu

Xoài treo kỷ niệm ngả màu vàng thu

 

Thanh Long mặt giận đỏ lừ!

Hồng Xiêm kén mãi bây chừ ai theo?

 

Vải, Nhãn giả bộ mình nghèo

Nhà Doi ọp ẹp vắng teo suốt ngày

 

Uy quyền Phật Thủ chỉ tay

Quýt, Cam mặt nạc, đóm dày sợ ai

 

An thân Đu Đủ ngủ dài

Chua ngoa Chanh, Khế ra oai mắng chồng

 

Hận đời Dứa láo mắt trừng

Bọn Nho giàu sụ dửng dưng với người

 

Nhe răng Lựu ôm bụng cười

Vợ chồng nhà Chuối đẻ mười nải con

 

Vườn thu ăm ắp trăng tròn

Bầy mâm quả kể cỏn con chuyện đời./.

——————————————————————————————–

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here